into the wild

cuộc sống sẽ là nhàm chán nếu ta nghĩ nó nhàm chán
giống như là chỉ ngồi một chỗ, đợi thời gian trôi đi, hoặc sáng dậy sớm đi học, rồi về, rồi ăn, ngủ, rồi lại ngồi một chỗ, đợi thời gian trôi đi ...
... buồn tẻ ...

hè, còn tồi tệ hơn khi những kế hoạch cứ dần dần đổ bể, đổ bể
.. để lại ngồi một mình, hoặc quanh quẩn một mình thay vì đi đâu đó, làm j đó
.. một mình theo nghĩa đen, tức là ko có một ai xung quanh, rồi đến lúc trong tâm trí cũng chả còn ai cả, đành tìm lại một ai đó đặc biệt, để nhớ đến, coi như là ko một mình nữa.

và lại phấn khởi bày ra những kế hoạch mới để thực hiện




cuộc sống chỉ còn ý nghĩa khi ta luôn có những trải nghiệm mới

thức cả trưa để xem một bộ phim ko biết tên, nhưng có điều j đó lôi cuốn trong đó.
rồi luống cuống tìm tên để khỏi quên mất một điều j mới mẻ vừa tìm được, hoặc một vài câu nói tưởng như đơn giản, nhưng là sự trải nghiệm nghiệt ngã của chris.
chris đỗ vào khoa luật trường harvard, bố mẹ chris là những người thành công và giàu có trong sự nghiệp, họ giàu ... nhưng điều quan trọng nằm ở quá khứ, sự lục đục trong gia đình, những trận cãi vã, những điều vô nghĩa tồi tệ trong những khoảng khắc ý nghĩa, hằn sâu trong tâm tưởng chris và đc anh gọi là dead memories

chris đốt hết số tài sản của mình, làm từ thiện toàn bộ số tiền anh tiết kiệm để học đh, rồi biến mất vào một buổi sáng.

sự nghiệp là một phát minh của thế kỷ 20, và tôi ko cần nó

chris lột bỏ cái vỏ anh phải khoác lên người 20 năm, để đc làm chính mình, anh đi từ South Dakota dọc nước mỹ với ước mơ đặt chân đến Alaska. trải qua nhiều khó khăn, gặp gỡ nhiều con người, nhận thức về cuộc đời một cách sâu sắc của chris đã tạo dấu ấn với nhiều người. chrís tồn tại ngoài cuộc sống một cách tự lập mà ko cần sử dụng một đồng tiền nào, cũng ko liên lạc với gia đình một chút nào. cách anh miêu tả về gia đình là : nỗi nhớ anh chỉ nỗi nhớ hình thành do sự mất mát của một điều j đó quen thuộc từ phía bố mẹ anh, chứ không phải là tình cảm đc vun đắp từ những kỉ niệm trong quá khứ

những kỉ niệm là điều sẽ theo ta mãi mãi, đủ tạo ra sức mạnh khiến ta làm đc mọi điều, kể cả vượt qua thời gian.

chris chọn một cái đích là đến Alaska, và anh liên tục đi liên tục làm để sống để đến đc alaska.
khi ta muốn một điều gì đó, hãy vươn tới và nắm lấy nó
đơn giản là như vậy, và chris đến đc Alaska sau 2 năm từ lúc bước chân ra khỏi nhà. nhưng sức khoẻ con người ko thắng được sự khắc nghiệt của thiên nhiên, chris mất trong chiếc xe bus bỏ hoang tại Alaska, 22 tuổi mắt đăm đăm nhìn bầu trời lần cuối. hình ảnh cuối cùng, có lẽ là ảo tưởng, là khi anh trở về nhà gặp lại bố mẹ. đó chỉ là ảo tưởng ...

tôi đã có một cuộc sống tuyệt vời, mong chúa phù hộ cho tất cả các bạn
điều cuối cùng chris viết lên cuốn into the wind

"happiness is real when shared - hạnh phúc thực sự là khi được chia sẻ"




mình cần lập một vài kế hoạch cho những ngày tới, kế hoạch gần và kế hoạch xa, xa xa

gom gop

Nỗi đau có thể diễn tả được không phải là nỗi đau thực sự.

“Khuyết điểm lớn nhất của người đàn ông là ham muốn được che chở, vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mình trở nên yếu đuối”


Tình yêu thực sự không phải là không bao giờ phản bội nhau mà là chưa bao giờ muốn từ bỏ. Trong xã hội này đừng kỳ vọng quá nhiều. Chỉ có giảm bớt tiêu chuẩn của tình yêu thực sự thì bạn mới có thể thấy thoả mãn và sống thanh thản được.